WebGame THUYẾT toan mạng LÃNG MẠN

Thảo luận trong 'Webgame Mới Ra - Webgame Private' bắt đầu bởi 720ertceps, 26/11/20.

Loading...
  1. 720ertceps

    720ertceps Active Member



    [​IMG]


    1. cô gái mang mái tóc màu hột dẻ, cắt ngắn đả bại lộ vào làn đa chỗ gáy, và đôi mắt xanh lớn óng ánh tránh trông liền tù tù ra mắt tui. cô vận áo phe xanh lờ, đặt trên gối áo khoác len màu xám. Vai o gầy, mảnh dẻ, và đệ trình trạng hoang vu thứ những móng tay tặng chộ chúng thẳng bị thắp.

    “Anh chắc là tôi đừng xúm hạng anh chứ?”

    “thảy nhiên là chớ.”

    “Xin tội lỗi, mình có chửa trường đoản cú giới thiệu, tôi là Chloe,” cô nói rồi giơ tay sang trọng vách khờ cùng kiểu cỗ tịch khá hấp dẫn.

    Theo sau đấy là cược trao đổi chạy tiểu sử hai đằng. Chloe nói canh nhỡ đến Paris tham gia đơn họp chợ thương mại. Năm rồi, gác làm màng màng chước phường họa tặng tùng san thì trang ở Soho. cô đặng nghiệp dài Royal College of Art, hoá ra ở York cơ mà dời tới Wiltshire trường đoản cú nhỏ, và bây giờ (ở giai đoạn hai mươi tía) còn sống một tao trong suốt đơn căn hộ ở Islington.



    1. “Mong là gia tộc không làm qua đời hành ta lý hạng tao,” Chloe nói khi tàu bay nép đầu hè cánh xuống sân bây Heathrow.

    “tui không trung để ý, nhưng bị dính dáng phốt hai lượt rồi, đơn ở New York, và lượt khác ở Frankfurt.”

    “Chúa ơi, tôi gắt phứt lại,” Chloe thở trường học và kí móng ngón trỏ. “Cảm giác tới chốn còn khó chịu hơn nữa, tui thực sự mắc chứng kinh ngại việc tới chỗ đấy. căn cứ chạy đâu thắng một thời gian là tôi lại nghĩ điều giống đấy khủng khiếp hở xảy ra với mình: tất tật bạn phái đều quách tới quyết toan gắt gao mình hay là đám xương rồng nhà tao lỡ chết.”

    “cô trồng trọt xương rồng ư?”

    “Cũng được vài ba lượng. cận đây tớ nhỡ qua thời đoạn xương rồng, tao biết hơi nhí nhảnh, mà lại tôi am hiểu sống một vụ đông ở Arizona và nhiều vẻ chúng làm mình hưng phấn. Anh lắm trồng tỉa cây hệt năng ho chứ?”

    “Chỉ trồng trọt đơn cây tỏi rừng, mà lại tớ vẫn thường nghĩ là bạn bè rắn chắc không trung ai huých tớ.”



    1. Chúng tôi trò chuyện vẩn vơ, béng lướt sang trọng tính nết cách nhau hệt như cách người ta thưa thớt nhòm cảnh quật trên đường núi lòng vòng uổn khúc – ráng rồi phi cơ tiếp tục đường băng, động cơ dẫn khí ngược nổi giảm xốc, và con máy bay trở bánh phai bên nhà ga, chỗ người ta toá những kiện dính líu ra sảnh lưu trú đông nghịt. buổi lấy khúc hành lý và bước qua cửa thương chính, trui hử nếu như dạ Chloe từ trần rồi.
     

Bình luận trên Facebook