Thông tin thú vị về khu đô thị mới Cát Tường Phú Sinh

Thảo luận trong 'Mua Bán Nhà Đất - Chung Cư - Xây Dựng - Nội Thất' bắt đầu bởi seogirl7979, 18/5/18.

Loading...
  1. seogirl7979

    seogirl7979 Member

    Giữa không gian thiên nhiên xanh mát đến tuyệt vời là một tuyệt tác thiết kế với những kỳ quan hoàn mỹ. Nơi những bức tranh hoạt hình mơ ước của con trẻ được vẽ lại sống động bằng nghệ thuật kiến trúc. Nơi mọi người tìm thấy cho mình những khoảng lặng bình yên. Một cuộc sống yên vui và rất đỗi thanh bình. Một tổ ấm hoàn hảo trọn vẹn như một kỳ quan của trái tim, và Cát Tường Phú Sinh do Công ty Cát Tường Đức Hòa đầu tư chính là nơi bạn tìm thấy những điều kỳ thú cho cả gia đình. Cát Tường Phú Sinh “Cuộc sống xanh nơi miền đất lành”.

    [​IMG]

    Cát Tường Phú Sinh tọa lạc tại mặt tiền Tỉnh Lộ 9 – trung tâm đô thị Tây Bắc TP.HCM, nằm trong vành đai quy hoạch 7000 ha đất khu công nghiệp và làng đại học, giáp ranh Củ Chi, Hóc Môn, Bình Chánh TPHCM, giao thông kết nối dễ dàng với Trung tâm TP.HCM… chỉ 25 phút đi xe để đến sân bay Quốc Tế Tân Sơn Nhất, 35 phút đến chợ Bến Thành. Trong vòng bán kính 3km có đầy đủ các tiện ích như: Trung tâm hành chính, bệnh viện, trường học các cấp, khu vui chơi giải trí, trung tâm thương mại, ngân hàng, …

    Ngoài ra, các tuyến đường xung quanh dự án Cát Tường Phú Sinh bao gồm: Tỉnh Lộ 824, Tỉnh Lộ 10, Quốc Lộ 22 kết nối giao thông về các tỉnh Miền Tây, Miền Đông Nam Bộ… một cách nhanh chóng và thông suốt. Với vị trí này, cư dân Cát Tường Phú Sinh có thể dễ dàng làm việc tại Trung Tâm TP.HCM, các khu công nghiệp tại Củ Chi, Hóc Môn, Bình Chánh và Long An. Bạn chỉ mất khoảng 7 phút đến trung tâm hành chính Đức Hòa, 5 phút đến đường Vành đai 3 TPHCM, 10 phút đến chợ Mỹ Hạnh,...

    Chỉ vài phút xe máy, mọi nhu cầu về giáo dục, y tế, vui chơi giải trí, tín dụng… đều được đáp ứng ngay với hệ thống chợ, bệnh viện Hàn Quốc, trường học, ngân hàng, khu du lịch, khu vui chơi… nằm trong bán kính chưa tới 5km. Một cuộc sống như mơ, tươi đẹp và thanh bình mà không phải tìm đâu xa, “vườn địa đàng” đã hiện hữu nơi đây. Cát Tường Phú Sinh làm dịu mát tâm hồn bất cứ ai ghé qua xứ sở này.

    Hội tụ đầy đủ những tiện ích của một đô thị văn minh, đáp ứng mọi nhu cầu thụ hưởng của các công dân hiện đại với các dịch vụ mua sắm, y tế, giáo dục, giải trí… đẳng cấp và độc đáo. Công viên thế giới Kỳ Quan, Công viên thế giới Tuổi Thơ, Công viên thế giới Khủng Long, Trường Mầm Non Họa Mi, Tiểu Học Trạng Nguyên và Trung học Cấp 2, 3 Khôi Nguyên, Trung Tâm thương mại An Phú Sinh, Khu du lịch sinh thái An Tây Hồ, Kênh du lịch sinh thái Sông Trăng,...

    Cùng với Kênh du lịch Sông Trăng, 12 công viên trải dài khắp khu đô thị và Khu thể thao đa năng liền kề là nơi hứa hẹn sẽ thu hút mọi tầng lớp, mọi gia đình tham gia vào phong trào rèn luyện thân thể. Với các lớp năng khiếu như hội họa, ca múa, diễn kịch, cờ tướng, cờ voi, bóng đá, bóng chuyền, bơi lội…dành cho các em thiếu nhi và các bạn trẻ. Với các môn yoga, khiêu vũ, nấu ăn, đờn ca tài tử… dành cho các bậc trung niên ….

    Hệ thống an ninh đảm bảo với đội ngũ an ninh được đào tạo bài bản. Nhiều trạm an ninh được đặt tại các điểm trọng yếu, được hoạt động 24/24 đảm bảo an toàn tuyệt đối cho cư dân trong toàn khu đô thị. Hệ thống đèn đường, Hệ thống cấp thoát nước, Hệ thống điện, Hệ thống xử lý rác thải, Chăm sóc cây xanh – vệ sinh đường phố đều được chú trọng đầu tư, đảm bảo môi trường sống luôn trong lành, tươi mát.

    Nhuộm xanh không gian bằng màu của cỏ cây, hoa lá và nước biếc, nơi đây được bao phủ bởi một màu xanh bất tận, màu xanh lơ của nước, màu xanh non của cỏ, màu xanh tươi của cây và màu xanh thiên thanh man mác của mây trời… như tô điểm cho khung cảnh thêm phần rực rỡ bởi những đóa hoa muôn sắc tỏa hương thơm ngát, khiến lòng người xao động và chan chứa tình yêu thương cuộc sống.
     
  2. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Active Member

    taxi tải thành hưng Hai tay vòng ra đỡ phía sau lưng, chân bước chậm rãi với khuôn mặt nhăn nhó, bà Lành bước vào quán mua đồ ăn sáng. Vừa thấy dáng bà Lành, bà Phán vội hỏi: "Lưng chị bị làm sao à?".

    Bà Lành vừa đáp rằng bà bị đau lưng suốt mấy ngày chưa khỏi vừa từ từ để bà Phán đỡ ngồi xuống ghế chờ đến lượt. Trong lúc đợi, bà Lành kể chuyện hôm qua bà mới đi khám ở trên thành phố về hết nhiều tiền quá và đang phải uống thuốc. Bà Phán nhanh nhảu: Hết nhiều tiền thì đã có các con lo rồi, chị chịu khó uống thuốc cho nhanh khỏi bệnh.

    Nghe đến đấy bà Lành rơi nước mắt: "Gớm, con mình lại được như con người ta thì phúc quá bà ạ. Con trai bận đi làm xa, mình tự nhờ người đưa đi khám. Con dâu biếu mình một trăm ngàn, nó biếu chả lẽ mình không nhận. Nhưng nó còn không được lời quan tâm bà ạ".

    Ảnh minh họa
    Ảnh minh họa
    Bà Phán ngạc nhiên: Chết thật, thấy dâu mới của chị cũng khéo léo, mau mồm mau miệng lắm mà? Nhưng thế lại chả khác gì con dâu em. Ngày mới về cũng chả được lời quan tâm mẹ chồng, chỉ thấy nhắc đến tiền thôi. Chồng nó đi làm xa, nhà có một mẹ một con chứ có năm có bảy gì. Tính em thì hay chuyện, cứ có chuyện gì về lại muốn kể với nó, có gì kể nấy.

    Lần đó, nó bận đi làm, một mình không cấy nổi mấy sào ruộng nên em thuê người cấy. Tối đến em mang chuyện thuê người này người kia hết chừng ấy chừng nọ tiền kể nó nghe. Là em kể thế nhưng nó lại cho rằng em kể ý là nói nó góp tiền. Rồi nó bảo em: “Con thấy tiền thuê người cấy còn quá tiền mua gạo nhà mình ăn. Nhưng con vẫn xin góp tiền cấy cho mẹ”. Em giận lắm chị ạ.

    Lại kể với chị dịp hội người cao tuổi tổ chức đi tham quan, em cũng muốn về hỏi ý con dâu. Nó lại bảo: “Mẹ có tiền thì mẹ đi chơi chứ con chả có tiền biếu mẹ nên con không có ý kiến gì”. Rồi nó cũng biếu em hai trăm ngàn đi chơi nhưng lại cố tình cho em nghe thấy nó phải đi vay tiền của người ta. Vậy thì em mặt mũi nào mà nhận tiền con dâu biếu trong khi nó phải đi vay mượn.

    Có đận, người quen muốn nhờ em đi bế con giúp đôi vợ chồng trẻ trên thành phố, em thấy mình còn khỏe thì cũng muốn đi làm thêm. Em về kể với con dâu để xem ý tứ nó thế nào. Như người ta thì nó bảo mẹ có tuổi rồi cũng không nên đi ở cho người ta, nhà có gì ăn nấy mẹ ạ, thì em nghe mừng quá.

    Đằng này nó lại bảo: “Con chả có tiền biếu mẹ, mẹ đi làm lấy tiền thì con sao có ý kiến gì được”. Em giận lắm nhưng rồi nói con dâu ngồi lại phân tích cho nó hiểu.

    Chúng nó giờ là thế đấy chị, một câu nhắc đến tiền hai câu nhắc đến tiền. Cuộc sống của chúng nó bây giờ chỉ quanh với đồng tiền nên nghĩ chị em mình cũng thế. Trước chị em mình khó khăn, vất vả là thế, nhưng có bao giờ luôn miệng nhắc đến tiền đâu.

    Nhiều lúc cái mình cần là câu nói quan tâm, tình cảm thôi, chứ mình cũng đi hơn nửa cuộc đời rồi, cái ăn cái tiêu đáng mấy đâu, nhưng chúng nó không làm được chị ạ.

    Hồi đầu, con dâu cũng không vừa lòng khi nghe góp ý, nhưng em vẫn nói thẳng và phân tích cho nó hiểu. Dần dần con dâu cũng hiểu, bớt nhắc chuyện tiền bạc. Thế nên theo em, chị muốn các con làm gì, không vừa lòng chuyện gì cứ nói thẳng ra. Chứ mong chúng nó phải hiểu, nhìn trước nhìn sau như chị em mình làm dâu ngày trước khó lắm.

    Sau một hồi nghe chuyện con dâu nhà bà Phán, bà Lành lau nước mắt. Gật đầu, ngẫm nghĩ nhiều điều bà Phán nói đúng, bà Lành bảo: "Có khi tôi cũng phải học bà, cứ nói ra chứ chờ chúng nó hiểu, chủ động quan tâm thì khó nhỉ".

    Bà Lành xoa lưng bà Phán: "Chị cứ nghe em, con dâu có gì không nên không phải chị cứ bảo cho nó biết, chứ cứ giữ trong lòng, mình đang bệnh lại bệnh thêm đấy chị". http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Hai bà vừa ăn sáng vừa tiếp tục chuyện qua chuyện lại, tâm sự với nhau. Một lúc sau bà Lành đứng lên chào bà Phán rồi chậm chạp bước ra về. Khuôn mặt bà Lành cũng đã vui vẻ hơn lúc mới đến.
     
  3. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Active Member

    taxi tải thành hưng Sáng nay, trong lúc cao hứng, tôi đăng lên trang cá nhân bức ảnh con gái tôi đang chạy nhảy chơi đùa ở một góc xa tít trong bức ảnh, kèm vài dòng vui vẻ. Một người bạn của tôi vào bình luận đầy đồng cảm: “Làm mẹ, thì luôn có thể hy sinh mọi thứ vì con nhỉ?”. Tôi cười, không trả lời. Có lẽ bạn không biết, suốt những ngày dài trong hành trình làm mẹ của mình, tôi có thể cho con nhiều điều, rất nhiều điều, nhưng không bao giờ có cụm từ “hy sinh”.

    Trong thơ ca, sách truyện, phim ảnh, dường như luôn luôn vẽ nên hình ảnh người mẹ vĩ đại phải là người hy sinh cho con cái. Người ta ca ngợi điều đó như thể nó là một biểu hiện tuyệt đẹp của người mẹ mẫu mực, biết đặt con cái lên trên bản thân mình. Mức độ phủ sóng của hình tượng ấy thật lớn, đến nỗi ai ai cũng ngỡ rằng, và chắc chắn rằng một khi có con, mọi nhu cầu của bản thân bạn sẽ tan biến, chỉ còn lại nhu cầu của đứa con. Khi ấy, bạn không còn là một người phụ nữ đơn thuần, một người phụ nữ với đam mê và những niềm vui của riêng mình, mà chỉ là một người mẹ, một người mẹ luôn phải hy sinh.

    Nhưng liệu đã có ai tự hỏi, liệu những đứa con của những người mẹ luôn hy sinh ấy, chúng có thực sự hạnh phúc? Chúng ta ngỡ rằng mình hy sinh cho con, sống một cuộc sống mà bản thân mình chỉ là cái bóng mờ nhạt, và con cái mới là trung tâm của vũ trụ, để chúng có thể hạnh phúc. Nhưng sự thực có phải như vậy?

    Một người mẹ tốt không phải cứ hy sinh cho con cái. Ảnh: I.T
    Một người mẹ tốt không phải cứ hy sinh cho con cái. Ảnh: I.T
    Từ trước khi được làm mẹ, tôi đã gặp chẳng ít những người mẹ đau khổ, luôn tự hỏi một câu: Tại sao mình đã hy sinh cho con tất cả, mà vẫn chẳng thể có được đứa con như mình mong muốn? Đứa con ấy có thể đã hỗn hào với mẹ, có thể đã cưới người vợ không hợp ý mẹ, đã lựa chọn một nghề nghiệp mà người mẹ kịch liệt phản đối, đã lựa chọn một cách sống mà người mẹ luôn luôn ngăn cản. Dù người mẹ từng hy sinh bao nhiêu, đến cuối cùng, cô vẫn chẳng thể “nặn” cho con một cuộc sống do cô từng vẽ ra, “nặn” ra những đứa con như cô từng tưởng tượng.

    Một khi đã hy sinh, tức là đã bắt đầu áp đặt và kỳ vọng. Dù ta nói rằng ta hy sinh cho con cái vô điều kiện, nhưng trong thâm tâm, ta luôn mong sự hy sinh đó được đền đáp. Những người mẹ làm việc cật lực để có tiền cho con học trường tốt nhất, mời thầy giỏi nhất, cô kỳ vọng đứa con sẽ học hành giỏi giang. Người mẹ hy sinh công việc, từ bỏ việc gặp gỡ bạn bè, chăm sóc bản thân để chăm sóc con cái, cô kỳ vọng đứa con sẽ luôn nghe theo lời mình. Người mẹ nhẫn nhịn ở lại trong cuộc hôn nhân không hạnh phúc, cô kỳ vọng đứa con sẽ lớn lên hạnh phúc và biết ơn mẹ vì đã giữ cho chúng một gia đình trọn vẹn…

    Khi đứa trẻ chẳng đạt được thành tích như mong muốn, khi chúng muốn lựa chọn một cách sống khác với những gì mẹ vạch ra, khi chúng muốn một gia đình thành thực với nhau hơn là thứ êm ấm giả tạo, sự kỳ vọng của những người mẹ sụp đổ. Cô thất vọng vì sự hy sinh mình bỏ ra bấy lâu nay cuối cùng thành vô nghĩa. Người mẹ không hạnh phúc, những đứa trẻ không hạnh phúc. Tại sao?

    Cách tốt nhất để nuôi dưỡng một đứa trẻ hạnh phúc chính là cho chúng một người mẹ hạnh phúc. Mà để hạnh phúc, người mẹ phải biết sống cho bản thân mình, ngay cả khi đã là một người mẹ. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Có bầu, sinh con, rồi cho con bú, những người phụ nữ hy sinh vóc dáng thon thả, cố sức ăn với ý nghĩ “vì con”. Con dần lớn lên, họ hy sinh thời gian thoa chút kem dưỡng, tập vài động tác yoga, bớt bộ váy đẹp, gặp gỡ bạn bè để cả cuộc sống xoay quanh vũ trụ mới là con. Nhưng thực ra, bạn đâu cần phải ăn hết mọi thứ thì con mới khỏe, bạn đâu cần phải ôm con cả ngày thì con mới vui, trẻ con cũng chẳng cần quá nhiều quần áo đẹp, cần đồ chơi đắt tiền… Cái bạn nên làm, chính là cân bằng vừa đủ, để cán cân giữa làm mẹ và làm chính bạn không ngả hết về một phía.

    Trẻ con không phân biệt được chiếc áo đắt tiền chúng mặc trên người có gì khác với chiếc áo ít tiền hơn, cũng chẳng thể giỏi giang hơn chỉ vì được học trường có học phí cao ngất ngưởng, nhưng chúng lại phân biệt rất rõ một người mẹ vui vẻ và một người mẹ cáu kỉnh, u sầu. Khi một người mẹ không nặng nề hy sinh, cô ấy vẫn có thể sắp xếp để sống cuộc sống của mình, vẫn có thể tự gây dựng những niềm vui nho nhỏ để tái tạo năng lượng cho một ngày mệt nhoài cùng con.

    Người mẹ vẫn được sống cuộc sống của mình, nên cô chẳng có lý do gì để bắt đứa con không được sống cuộc sống của nó. Nguồn năng lượng tích cực từ người mẹ sẽ dễ dàng truyền sang cho con, để chúng mỗi ngày được thức dậy trong sự vui vẻ của người mẹ, lớn lên bằng sự thanh thản không bị đè nặng bởi hai chữ “hy sinh”.

    Chẳng khó khăn, sai trái gì khi bạn đánh cắp một chút thời gian của con để tô diện thêm cho mình. Ảnh:I.T
    Chẳng khó khăn, sai trái gì khi bạn đánh cắp một chút thời gian của con để tô diện thêm cho mình. Ảnh:I.T
    Chẳng phải cứ hy sinh, bạn mới có thể làm mẹ. Không hy sinh, không có nghĩa là bạn bỏ bê con cái, không phải ích kỷ hay vô trách nhiệm. Chỉ cần dừng lại hít thở sâu một chút, suy nghĩ một chút, bạn sẽ nhận ra có những giây phút trong những giờ làm mẹ bận rộn, bạn có thể được sống cho riêng mình.

    Những đứa con hoàn toàn có thể tự chơi một mình trong khi mẹ chúng thảnh thơi ngồi uống cà phê hay tập vài động tác yoga để giữ vòng eo thon. Chúng có thể chơi cùng bố, vui vẻ vẫy tay tạm biệt khi mẹ có hẹn với bạn bè. Chúng có thể tự thu dọn bát đĩa để mẹ có thể yên tâm làm nốt việc, hay thi thoảng vui vẻ bằng lòng với chiếc pizza khi mẹ lên cơn “lười” chẳng thiết vào bếp. Chúng cũng chẳng cần được sửa soạn quá nhiều khi ra ngoài, để dành thời gian cho mẹ diện một chiếc váy đẹp, tô thêm một chút son. Hãy cứ bớt chút thời gian cho con để dành cho bản thân mình, tin tôi đi, sự vui vẻ hạnh phúc của bạn sẽ chỉ khiến những đứa trẻ thêm hào hứng.

    Hy sinh, điều đó thực sự không nên dùng trong bất kỳ mối quan hệ nào. Trẻ con cần được nuôi dưỡng trong sự nhẹ nhõm. Bằng việc chính bạn hạnh phúc, bạn sẽ truyền cho con mình nguồn năng lượng tích cực, để chúng biết cách tự tạo một cuộc sống vui vẻ và học được cách yêu bản thân mình. Đừng chỉ cho con tiền bạc dư giả, cho con bữa ăn ngon, cho con quần áo đắt tiền, đồ chơi xa xỉ… hãy cho con sự vui vẻ và hạnh phúc của bạn khi làm mẹ. Đó mới là điều đáng giá nhất mà bạn nên dành cho chúng mỗi ngày.
     
  4. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Active Member

    taxi tải thành hưng Sáng nay, trong lúc cao hứng, tôi đăng lên trang cá nhân bức ảnh con gái tôi đang chạy nhảy chơi đùa ở một góc xa tít trong bức ảnh, kèm vài dòng vui vẻ. Một người bạn của tôi vào bình luận đầy đồng cảm: “Làm mẹ, thì luôn có thể hy sinh mọi thứ vì con nhỉ?”. Tôi cười, không trả lời. Có lẽ bạn không biết, suốt những ngày dài trong hành trình làm mẹ của mình, tôi có thể cho con nhiều điều, rất nhiều điều, nhưng không bao giờ có cụm từ “hy sinh”.

    Trong thơ ca, sách truyện, phim ảnh, dường như luôn luôn vẽ nên hình ảnh người mẹ vĩ đại phải là người hy sinh cho con cái. Người ta ca ngợi điều đó như thể nó là một biểu hiện tuyệt đẹp của người mẹ mẫu mực, biết đặt con cái lên trên bản thân mình. Mức độ phủ sóng của hình tượng ấy thật lớn, đến nỗi ai ai cũng ngỡ rằng, và chắc chắn rằng một khi có con, mọi nhu cầu của bản thân bạn sẽ tan biến, chỉ còn lại nhu cầu của đứa con. Khi ấy, bạn không còn là một người phụ nữ đơn thuần, một người phụ nữ với đam mê và những niềm vui của riêng mình, mà chỉ là một người mẹ, một người mẹ luôn phải hy sinh.

    Nhưng liệu đã có ai tự hỏi, liệu những đứa con của những người mẹ luôn hy sinh ấy, chúng có thực sự hạnh phúc? Chúng ta ngỡ rằng mình hy sinh cho con, sống một cuộc sống mà bản thân mình chỉ là cái bóng mờ nhạt, và con cái mới là trung tâm của vũ trụ, để chúng có thể hạnh phúc. Nhưng sự thực có phải như vậy?

    Một người mẹ tốt không phải cứ hy sinh cho con cái. Ảnh: I.T
    Một người mẹ tốt không phải cứ hy sinh cho con cái. Ảnh: I.T
    Từ trước khi được làm mẹ, tôi đã gặp chẳng ít những người mẹ đau khổ, luôn tự hỏi một câu: Tại sao mình đã hy sinh cho con tất cả, mà vẫn chẳng thể có được đứa con như mình mong muốn? Đứa con ấy có thể đã hỗn hào với mẹ, có thể đã cưới người vợ không hợp ý mẹ, đã lựa chọn một nghề nghiệp mà người mẹ kịch liệt phản đối, đã lựa chọn một cách sống mà người mẹ luôn luôn ngăn cản. Dù người mẹ từng hy sinh bao nhiêu, đến cuối cùng, cô vẫn chẳng thể “nặn” cho con một cuộc sống do cô từng vẽ ra, “nặn” ra những đứa con như cô từng tưởng tượng.

    Một khi đã hy sinh, tức là đã bắt đầu áp đặt và kỳ vọng. Dù ta nói rằng ta hy sinh cho con cái vô điều kiện, nhưng trong thâm tâm, ta luôn mong sự hy sinh đó được đền đáp. Những người mẹ làm việc cật lực để có tiền cho con học trường tốt nhất, mời thầy giỏi nhất, cô kỳ vọng đứa con sẽ học hành giỏi giang. Người mẹ hy sinh công việc, từ bỏ việc gặp gỡ bạn bè, chăm sóc bản thân để chăm sóc con cái, cô kỳ vọng đứa con sẽ luôn nghe theo lời mình. Người mẹ nhẫn nhịn ở lại trong cuộc hôn nhân không hạnh phúc, cô kỳ vọng đứa con sẽ lớn lên hạnh phúc và biết ơn mẹ vì đã giữ cho chúng một gia đình trọn vẹn…

    Khi đứa trẻ chẳng đạt được thành tích như mong muốn, khi chúng muốn lựa chọn một cách sống khác với những gì mẹ vạch ra, khi chúng muốn một gia đình thành thực với nhau hơn là thứ êm ấm giả tạo, sự kỳ vọng của những người mẹ sụp đổ. Cô thất vọng vì sự hy sinh mình bỏ ra bấy lâu nay cuối cùng thành vô nghĩa. Người mẹ không hạnh phúc, những đứa trẻ không hạnh phúc. Tại sao?

    Cách tốt nhất để nuôi dưỡng một đứa trẻ hạnh phúc chính là cho chúng một người mẹ hạnh phúc. Mà để hạnh phúc, người mẹ phải biết sống cho bản thân mình, ngay cả khi đã là một người mẹ. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Có bầu, sinh con, rồi cho con bú, những người phụ nữ hy sinh vóc dáng thon thả, cố sức ăn với ý nghĩ “vì con”. Con dần lớn lên, họ hy sinh thời gian thoa chút kem dưỡng, tập vài động tác yoga, bớt bộ váy đẹp, gặp gỡ bạn bè để cả cuộc sống xoay quanh vũ trụ mới là con. Nhưng thực ra, bạn đâu cần phải ăn hết mọi thứ thì con mới khỏe, bạn đâu cần phải ôm con cả ngày thì con mới vui, trẻ con cũng chẳng cần quá nhiều quần áo đẹp, cần đồ chơi đắt tiền… Cái bạn nên làm, chính là cân bằng vừa đủ, để cán cân giữa làm mẹ và làm chính bạn không ngả hết về một phía.

    Trẻ con không phân biệt được chiếc áo đắt tiền chúng mặc trên người có gì khác với chiếc áo ít tiền hơn, cũng chẳng thể giỏi giang hơn chỉ vì được học trường có học phí cao ngất ngưởng, nhưng chúng lại phân biệt rất rõ một người mẹ vui vẻ và một người mẹ cáu kỉnh, u sầu. Khi một người mẹ không nặng nề hy sinh, cô ấy vẫn có thể sắp xếp để sống cuộc sống của mình, vẫn có thể tự gây dựng những niềm vui nho nhỏ để tái tạo năng lượng cho một ngày mệt nhoài cùng con.

    Người mẹ vẫn được sống cuộc sống của mình, nên cô chẳng có lý do gì để bắt đứa con không được sống cuộc sống của nó. Nguồn năng lượng tích cực từ người mẹ sẽ dễ dàng truyền sang cho con, để chúng mỗi ngày được thức dậy trong sự vui vẻ của người mẹ, lớn lên bằng sự thanh thản không bị đè nặng bởi hai chữ “hy sinh”.

    Chẳng khó khăn, sai trái gì khi bạn đánh cắp một chút thời gian của con để tô diện thêm cho mình. Ảnh:I.T
    Chẳng khó khăn, sai trái gì khi bạn đánh cắp một chút thời gian của con để tô diện thêm cho mình. Ảnh:I.T
    Chẳng phải cứ hy sinh, bạn mới có thể làm mẹ. Không hy sinh, không có nghĩa là bạn bỏ bê con cái, không phải ích kỷ hay vô trách nhiệm. Chỉ cần dừng lại hít thở sâu một chút, suy nghĩ một chút, bạn sẽ nhận ra có những giây phút trong những giờ làm mẹ bận rộn, bạn có thể được sống cho riêng mình.

    Những đứa con hoàn toàn có thể tự chơi một mình trong khi mẹ chúng thảnh thơi ngồi uống cà phê hay tập vài động tác yoga để giữ vòng eo thon. Chúng có thể chơi cùng bố, vui vẻ vẫy tay tạm biệt khi mẹ có hẹn với bạn bè. Chúng có thể tự thu dọn bát đĩa để mẹ có thể yên tâm làm nốt việc, hay thi thoảng vui vẻ bằng lòng với chiếc pizza khi mẹ lên cơn “lười” chẳng thiết vào bếp. Chúng cũng chẳng cần được sửa soạn quá nhiều khi ra ngoài, để dành thời gian cho mẹ diện một chiếc váy đẹp, tô thêm một chút son. Hãy cứ bớt chút thời gian cho con để dành cho bản thân mình, tin tôi đi, sự vui vẻ hạnh phúc của bạn sẽ chỉ khiến những đứa trẻ thêm hào hứng.

    Hy sinh, điều đó thực sự không nên dùng trong bất kỳ mối quan hệ nào. Trẻ con cần được nuôi dưỡng trong sự nhẹ nhõm. Bằng việc chính bạn hạnh phúc, bạn sẽ truyền cho con mình nguồn năng lượng tích cực, để chúng biết cách tự tạo một cuộc sống vui vẻ và học được cách yêu bản thân mình. Đừng chỉ cho con tiền bạc dư giả, cho con bữa ăn ngon, cho con quần áo đắt tiền, đồ chơi xa xỉ… hãy cho con sự vui vẻ và hạnh phúc của bạn khi làm mẹ. Đó mới là điều đáng giá nhất mà bạn nên dành cho chúng mỗi ngày.
     
  5. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Active Member

    taxi tải thành hưng Tôi và cô ấy quen nhau năm 2011. Đến 2016 tôi đi nghĩa vụ quân sự, đi được hơn một tháng cô ấy đã bỏ tôi theo người khác. Trong lúc quen người kia, cô ấy vẫn lén tạo nick mới để âm thầm nhắn tin với tôi, một phần hỏi thăm tôi, một phần trách tôi không bằng người cô ấy đang quen và khoe nhiều thứ lắm.

    Đến 2018 tôi xuất ngũ, cô ấy hẹn đi chơi và lúc đó tôi biết hai người họ chia tay rồi. Cô ấy muốn quen lại, nói giờ thương tôi nhiều lắm, bên người kia cô ấy không có cảm giác gì. Giờ tôi phải làm sao? Tôi như đứng ở giữa và rất phân vân. Còn vấn đề nữa là tuy chúng tôi đã quen nhau lâu như vậy nhưng cô ấy luôn từ chối quan hệ với lý do để khi cưới nhau đã. Tôi nên tiếp tục hay dừng lại? http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  6. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Active Member

    taxi tải thành hưng Tôi và cô ấy quen nhau năm 2011. Đến 2016 tôi đi nghĩa vụ quân sự, đi được hơn một tháng cô ấy đã bỏ tôi theo người khác. Trong lúc quen người kia, cô ấy vẫn lén tạo nick mới để âm thầm nhắn tin với tôi, một phần hỏi thăm tôi, một phần trách tôi không bằng người cô ấy đang quen và khoe nhiều thứ lắm.

    Đến 2018 tôi xuất ngũ, cô ấy hẹn đi chơi và lúc đó tôi biết hai người họ chia tay rồi. Cô ấy muốn quen lại, nói giờ thương tôi nhiều lắm, bên người kia cô ấy không có cảm giác gì. Giờ tôi phải làm sao? Tôi như đứng ở giữa và rất phân vân. Còn vấn đề nữa là tuy chúng tôi đã quen nhau lâu như vậy nhưng cô ấy luôn từ chối quan hệ với lý do để khi cưới nhau đã. Tôi nên tiếp tục hay dừng lại? http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  7. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Active Member

    taxi tải thành hưng Tôi 34 tuổi, ly hôn 2 năm và có con trai 5 tuổi. Chúng tôi ly hôn trong êm thấm, không có kịch tính gì, chỉ là có lúc vợ chồng đều say nắng người khác và nhận ra khá vô vị khi tiếp tục đóng kịch với nhau, vì thế trải qua những cuộc nói chuyện thẳng thắn chúng tôi đã chia tay. Không biết người anh yêu có tốt hơn tôi không, còn người tôi yêu thì điều kiện không hơn anh, chỉ là một tính cách khác. Đó là tình cảm "mưa dầm thấm lâu" khi làm việc tiếp xúc nhiều và cùng nhau vượt qua những khó khăn trong công việc. Tôi lúc đó vẫn có cảm xúc với chồng nhưng khi đến công ty lại có cảm xúc với người ấy, chồng cũng cảm thấy tương tự với người kia. Nếu tôi và anh chỉ là tình nhân của hai người mới thì không sao, nhưng để thành vợ chồng với họ thì đây là cảm giác bẽ bàng cho cả hai.

    Chúng tôi chưa ai lập gia đình mới. Sau thời gian tôi quen người ấy thấy không hợp nên cũng chia tay. Thời gian này tôi gặp hai người khác một người 32 tuổi đã ly hôn và có 2 con đang sống với mẹ chúng; còn một người 42 tuổi, chưa có gia đình. Cả 2 người đều có công việc tốt, tính cách đàng hoàng. Tôi thích anh 42 tuổi hơn vì anh còn độc thân, không vướng bận con cái, có điều anh muốn kết hôn và sinh con nhưng tôi không còn muốn những điều này nữa. Anh rất thương con tôi, khi nào đến anh cũng chơi đùa với nó rất lâu, tôi biết mình không thể yêu anh mà không sinh con với anh được. Người 34 tuổi thì cùng ý tưởng với tôi là không cần kết hôn và sinh thêm con, nhưng anh nặng gánh gia đình vì vốn là trụ cột kinh tế, nghĩa là về mặt tình cảm anh còn ràng buộc nhiều thứ. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Lúc này chồng cũ liên lạc và đề nghị hàn gắn. Tôi không ghét anh nhưng tình cảm với anh mong manh, sợ về với anh nhưng vẫn dao động với 2 người hiện tại. Sao tôi không thể chia tay ai một cách kịch tính để có thể ghét bỏ nhau, giải quyết một hướng đi dứt điểm? Tôi giận chính mình vì cứ tạo ra nhiều vướng víu về tình cảm, nó khiến tôi mệt mỏi, suy nghĩ nhiều, yêu rồi không yêu rồi lại yêu. Giờ tôi phải làm sao đây các bạn?
     
  8. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Active Member

    taxi tải thành hưng Tôi 34 tuổi, ly hôn 2 năm và có con trai 5 tuổi. Chúng tôi ly hôn trong êm thấm, không có kịch tính gì, chỉ là có lúc vợ chồng đều say nắng người khác và nhận ra khá vô vị khi tiếp tục đóng kịch với nhau, vì thế trải qua những cuộc nói chuyện thẳng thắn chúng tôi đã chia tay. Không biết người anh yêu có tốt hơn tôi không, còn người tôi yêu thì điều kiện không hơn anh, chỉ là một tính cách khác. Đó là tình cảm "mưa dầm thấm lâu" khi làm việc tiếp xúc nhiều và cùng nhau vượt qua những khó khăn trong công việc. Tôi lúc đó vẫn có cảm xúc với chồng nhưng khi đến công ty lại có cảm xúc với người ấy, chồng cũng cảm thấy tương tự với người kia. Nếu tôi và anh chỉ là tình nhân của hai người mới thì không sao, nhưng để thành vợ chồng với họ thì đây là cảm giác bẽ bàng cho cả hai.

    Chúng tôi chưa ai lập gia đình mới. Sau thời gian tôi quen người ấy thấy không hợp nên cũng chia tay. Thời gian này tôi gặp hai người khác một người 32 tuổi đã ly hôn và có 2 con đang sống với mẹ chúng; còn một người 42 tuổi, chưa có gia đình. Cả 2 người đều có công việc tốt, tính cách đàng hoàng. Tôi thích anh 42 tuổi hơn vì anh còn độc thân, không vướng bận con cái, có điều anh muốn kết hôn và sinh con nhưng tôi không còn muốn những điều này nữa. Anh rất thương con tôi, khi nào đến anh cũng chơi đùa với nó rất lâu, tôi biết mình không thể yêu anh mà không sinh con với anh được. Người 34 tuổi thì cùng ý tưởng với tôi là không cần kết hôn và sinh thêm con, nhưng anh nặng gánh gia đình vì vốn là trụ cột kinh tế, nghĩa là về mặt tình cảm anh còn ràng buộc nhiều thứ. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Lúc này chồng cũ liên lạc và đề nghị hàn gắn. Tôi không ghét anh nhưng tình cảm với anh mong manh, sợ về với anh nhưng vẫn dao động với 2 người hiện tại. Sao tôi không thể chia tay ai một cách kịch tính để có thể ghét bỏ nhau, giải quyết một hướng đi dứt điểm? Tôi giận chính mình vì cứ tạo ra nhiều vướng víu về tình cảm, nó khiến tôi mệt mỏi, suy nghĩ nhiều, yêu rồi không yêu rồi lại yêu. Giờ tôi phải làm sao đây các bạn?
     

Bình luận trên Facebook