Sự Kiện TB: 15/12 . Chính thức open S1 kiếm thế 2- Máy chủ Bá Nghiệp . Thông tin máy chủ : Chuẩn

Thảo luận trong 'Sự Kiện' bắt đầu bởi ToyZ, 15/12/18.

Loading...
  1. ToyZ

    ToyZ Moderator Thành viên BQT Mod Diễn Đàn

    TB: 15/12 . Chính thức open S1 kiếm thế 2- Máy chủ Bá Nghiệp .
    Thông tin máy chủ :
    Chuẩn gốc VNG không thêm bớt bất kì thứ gì , không có đồ thừa và rác .
    + Hỗ trợ mỗi ngày là 2 vạn đồng nạp thẻ . Nhận mỗi ngày 1 lần ngay tại trang chủ .
    Đảm bảo giữ nguyên bản tối đa chất kiếm hiệp và cày quốc của tựa game kiếm hiệp .
    Event quà tân thủ :
    Like bài viết + share công khai + tag 5 bạn chơi tại page nhận code 5 vạn đồng nạp . Code sẽ được gửi vào tin nhắn riêng .
    [​IMG]:3 cùng sống lại kí ức với kiếm thế 2.
    Nghiệp bá thiên hạ - Tái Dựng giang sơn
    +++ tải game tại : KT2.CHOI.MOBI
    #choimobi
    #kiemthe2
     
  2. chuyển nhà trọn gói thành hưng Tôi lấy chồng được 2 năm, trong thời gian đó tôi từng có thai hai lần và bị sẩy nên rất sợ mang thai lại, thậm chí nhìn chị nào mang bầu tôi cũng thấy nghẹn lòng. Mới đây, chồng đề cập tới việc năm Hợi sinh con, tôi lo lắm, muốn chồng kiếm tiền ổn định và ít nhất là nuôi được tôi khi tôi mang bầu, bởi bác sĩ từng nói tôi mà có thai là phải dưỡng và nghỉ làm.

    Giờ mọi thứ trong nhà tôi lo hết, nhỡ tôi có thai phải nghỉ thì ai lo, chúng tôi còn đang ở trọ. Anh rất siêng năng làm ăn nhưng cũng bữa được bữa mất, vàng cưới cũng bán hết để đầu tư. Tôi nói với chồng khi nào anh ổn định thì hẵng sinh, nhưng anh lại bảo nếu tôi có thai thì về nhà nội nằm, để mẹ anh lo (trong khi nhà nội anh nghèo, lại đông con cháu). Còn đợi anh ổn định rồi mới sinh thì ly hôn để anh tính đường khác. Tôi ra nhà anh chơi, mẹ chồng cũng nói nên tính việc sinh con đi, ai cũng hỏi làm mẹ khó chịu.

    Tôi vốn sinh ra trong gia đình khá giả, cũng tâm sự với ba mẹ về việc này, ba mẹ khuyên tôi dừng lại. Tôi vừa thương chồng trong giai đoạn làm ăn khó khăn, nếu ly hôn rồi mọi chi phí trọ, ăn uống ai lo. Tôi cũng không muốn ba mẹ lo lắng cho mình như vậy nữa, từ khi ra trường tôi chưa làm gì để báo hiếu ba mẹ, ngoài mang lại nước mắt và nỗi lo cho họ. Tôi phải làm như thế nào đây?
     
  3. chuyển nhà trọn gói thành hưng Tôi biết khi viết ra điều này sẽ phải chịu những gạch đá nhưng hiện tại lòng tôi rối bời, không thể ngỏ cùng ai vì chắc chắn không ai có thể cảm thông cho sai lầm này. Bi kịch cuộc đời và hậu quả con trai tôi đang chịu do chính tôi tạo ra khi kết hôn với một người không yêu, lúc đó tôi vừa chấm dứt với mối tình sâu đậm. Khi bị thất tình, tôi mất thăng bằng, lao vào các cuộc tình chớp nhoáng với 2 người đàn ông, một người chỉ quen biết qua bạn, một người hiện tại là chồng tôi. Anh (người giờ là chồng tôi) và tôi quen nhau trước đó nhưng mất liên lạc vài năm, sau khi gặp lại chúng tôi có quan hệ vào "ngày không an toàn", tôi chủ quan không có biện pháp phòng tránh thai, nghĩ có em bé tôi vẫn chấp nhận cuộc sống độc thân vì không tin tưởng vào tình yêu và hôn nhân nữa.

    Sau đó một tuần tôi lại có quan hệ với một người khác, ngày đó với tôi là "ngày an toàn tuyệt đối", vẫn không dùng biện pháp phòng ngừa nào. Một tháng sau tôi thử que và biết mình có thai. Tôi chắc chắn đó là con của chồng và quyết định báo cho anh biết, thật ra lúc đó chỉ muốn thông báo chứ không hề có ý định kết hôn với một người hơn mình 18 tuổi và có đứa con riêng (nhỏ hơn tôi 6 tuổi), bởi nền tảng của hôn nhân không tình yêu sẽ không bền vững. Nhưng do nhiều tác động từ gia đình và anh rất có trách nhiệm, với lại chắc chắn đó là con của anh nên anh muốn cưới.

    Tôi không mảy may nghi ngờ khi con sinh ra vì thấy vẫn có nét giống chồng mình. Rồi con càng lớn, nhất là từ lúc 3 tuổi trở lên, tôi cảm thấy nó giống người tôi từng quan hệ. Mới đây, tôi lén đi xét nghiệm ADN cho con và chồng thì kết quả là "không cùng huyết thống". Tôi không ngờ hậu quả của việc mình làm quá lớn. Nói về cuộc sống gia đình, hiện tại tôi và chồng bất ổn vì chúng tôi khác biệt từ cách sống, quan điểm. Chồng tôi là người có trách nhiệm với vợ con, do lớn tuổi nên không muốn đi du lịch hay đi những chốn đông vui ngày lễ Tết. Tôi ngược lại, là con người sống hướng ngoại, tự lập về kinh tế, có thể lo cho con và gia đình.

    Chồng tôi gia trưởng và cục tính, khi nóng giận hoặc tự ái có thể nói ra những lời tục tĩu, từng đánh tôi một lần rất nặng. Trước khi tôi chưa biết con không phải của chồng, tôi từng suy nghĩ đến chuyện ly dị nhiều lần, từng ước con tôi không phải của chồng để dễ bề ly dị. Đến khi điều này là sự thật, tôi không dám đối diện, không biết mình phải làm như thế nào để giảm bớt sự đau lòng cho người thân và bù đắp tội lỗi đã gây ra.

    Nếu giờ nói ra sự thật này với chồng, tôi không mong anh chấp nhận. Còn anh có chấp nhận đi nữa tôi cũng không dám ở cùng chồng vì lỗi lầm gây ra khó mà xem như không, chồng tôi sẽ đau khổ biết chừng nào. Khi đó con tôi mất đi một người cha yêu thương nó thật sự, không có họ hàng bà con gì bên nội nữa. Riêng cuộc sống của tôi chắc chắn sẽ tốt hơn vì tôi có công việc ổn định, có kinh tế riêng, chỉ đau lòng vì mình mà con phải gánh chịu điều này, một đứa con không thừa nhận.

    Nếu giấu sự thật này đồng nghĩa với việc tôi sống chung với nỗi dằn vặt, lừa dối chồng về máu mủ, sống chung với nỗi ám ảnh lỡ một ngày chồng phát hiện ra có thể anh sẽ giết hoặc gây tổn hại đến tôi. Rồi có khi nào, con tôi lại gặp và yêu đúng em ruột của nó thì đúng là bi kịch. Giờ con tôi có một cuộc sống bình yên vốn có, có ba mẹ, họ hàng bên nội, cuộc sống về vật chất và tinh thần đều ổn hơn. Tôi nên nói ra sự thật này không?
     
  4. chuyển nhà trọn gói thành hưng Tôi biết khi viết ra điều này sẽ phải chịu những gạch đá nhưng hiện tại lòng tôi rối bời, không thể ngỏ cùng ai vì chắc chắn không ai có thể cảm thông cho sai lầm này. Bi kịch cuộc đời và hậu quả con trai tôi đang chịu do chính tôi tạo ra khi kết hôn với một người không yêu, lúc đó tôi vừa chấm dứt với mối tình sâu đậm. Khi bị thất tình, tôi mất thăng bằng, lao vào các cuộc tình chớp nhoáng với 2 người đàn ông, một người chỉ quen biết qua bạn, một người hiện tại là chồng tôi. Anh (người giờ là chồng tôi) và tôi quen nhau trước đó nhưng mất liên lạc vài năm, sau khi gặp lại chúng tôi có quan hệ vào "ngày không an toàn", tôi chủ quan không có biện pháp phòng tránh thai, nghĩ có em bé tôi vẫn chấp nhận cuộc sống độc thân vì không tin tưởng vào tình yêu và hôn nhân nữa.

    Sau đó một tuần tôi lại có quan hệ với một người khác, ngày đó với tôi là "ngày an toàn tuyệt đối", vẫn không dùng biện pháp phòng ngừa nào. Một tháng sau tôi thử que và biết mình có thai. Tôi chắc chắn đó là con của chồng và quyết định báo cho anh biết, thật ra lúc đó chỉ muốn thông báo chứ không hề có ý định kết hôn với một người hơn mình 18 tuổi và có đứa con riêng (nhỏ hơn tôi 6 tuổi), bởi nền tảng của hôn nhân không tình yêu sẽ không bền vững. Nhưng do nhiều tác động từ gia đình và anh rất có trách nhiệm, với lại chắc chắn đó là con của anh nên anh muốn cưới.

    Tôi không mảy may nghi ngờ khi con sinh ra vì thấy vẫn có nét giống chồng mình. Rồi con càng lớn, nhất là từ lúc 3 tuổi trở lên, tôi cảm thấy nó giống người tôi từng quan hệ. Mới đây, tôi lén đi xét nghiệm ADN cho con và chồng thì kết quả là "không cùng huyết thống". Tôi không ngờ hậu quả của việc mình làm quá lớn. Nói về cuộc sống gia đình, hiện tại tôi và chồng bất ổn vì chúng tôi khác biệt từ cách sống, quan điểm. Chồng tôi là người có trách nhiệm với vợ con, do lớn tuổi nên không muốn đi du lịch hay đi những chốn đông vui ngày lễ Tết. Tôi ngược lại, là con người sống hướng ngoại, tự lập về kinh tế, có thể lo cho con và gia đình.

    Chồng tôi gia trưởng và cục tính, khi nóng giận hoặc tự ái có thể nói ra những lời tục tĩu, từng đánh tôi một lần rất nặng. Trước khi tôi chưa biết con không phải của chồng, tôi từng suy nghĩ đến chuyện ly dị nhiều lần, từng ước con tôi không phải của chồng để dễ bề ly dị. Đến khi điều này là sự thật, tôi không dám đối diện, không biết mình phải làm như thế nào để giảm bớt sự đau lòng cho người thân và bù đắp tội lỗi đã gây ra.

    Nếu giờ nói ra sự thật này với chồng, tôi không mong anh chấp nhận. Còn anh có chấp nhận đi nữa tôi cũng không dám ở cùng chồng vì lỗi lầm gây ra khó mà xem như không, chồng tôi sẽ đau khổ biết chừng nào. Khi đó con tôi mất đi một người cha yêu thương nó thật sự, không có họ hàng bà con gì bên nội nữa. Riêng cuộc sống của tôi chắc chắn sẽ tốt hơn vì tôi có công việc ổn định, có kinh tế riêng, chỉ đau lòng vì mình mà con phải gánh chịu điều này, một đứa con không thừa nhận.

    Nếu giấu sự thật này đồng nghĩa với việc tôi sống chung với nỗi dằn vặt, lừa dối chồng về máu mủ, sống chung với nỗi ám ảnh lỡ một ngày chồng phát hiện ra có thể anh sẽ giết hoặc gây tổn hại đến tôi. Rồi có khi nào, con tôi lại gặp và yêu đúng em ruột của nó thì đúng là bi kịch. Giờ con tôi có một cuộc sống bình yên vốn có, có ba mẹ, họ hàng bên nội, cuộc sống về vật chất và tinh thần đều ổn hơn. Tôi nên nói ra sự thật này không?
     
  5. ableig

    ableig New Member

    Cho mình màu da đi quần lọt khe chipi rất hài lòng
     

Bình luận trên Facebook