Kiến thức cần biết trước khi chọn mua nhà ở khu đô thị Cát Tường Phú Sinh

Thảo luận trong 'Mua Bán Nhà Đất - Chung Cư - Xây Dựng - Nội Thất' bắt đầu bởi seogirl7979, 16/5/18.

  1. seogirl7979

    seogirl7979 Member

    Trong vòng một năm trở lại đây, khu đô thị Cát Tường Phú Sinh có chủ đầu tư là Công ty Cát Tường được nhiều người nhắc tới như một địa điểm “đổi gió” cuối tuần đầy hấp dẫn. Nơi đây còn được ví như “lá phổi xanh” khổng lồ nằm ở cửa ngõ Tây Bắc thành phố - nơi cuộc sống được bao phủ bởi một màu xanh thiên nhiên.
    [​IMG]
    Tọa lạc tại mặt tiền Tỉnh Lộ 9 - trung tâm đô thị Tây Bắc TP.HCM, nằm trong vành đai quy hoạch 7000 ha đất khu công nghiệp và làng đại học, giáp ranh Củ Chi, Hóc Môn, Bình Chánh, TPHCM, từ Cát Tường Phú Sinh cư dân chỉ mất 25 phút đi xe để đến sân bay Quốc Tế Tân Sơn Nhất, 35 phút đến chợ Bến Thành.
    Cư dân được sinh sống trong môi trường tiện nghi nhờ hệ thống tiện ích tòa diện như: khu thể thao đa năng, trung tâm thương mại An Phú Sinh, chăm sóc sức khỏe tại bệnh viện đa khoa An Hạnh, trung tâm y tế cộng đồng Âu Lạc, hay trung tâm thương mại sầm uất An Phú Sinh, hệ thống giáo dục các cấp chất lượng. Một cuộc sống thư thái và an lành với những dịch vụ tiện ích đẳng cấp chỉ cách vài bước chân chỉ có trong khu đô thị Cát Tường Phú Sinh.
    Được xây dựng trên khu đất có diện tích đất quy hoạch 107ha và dự án Cát Tường Phú Sinh chia làm 3 giai đoạn, trong đó giai đoạn 1 là 41,2 ha gồm 26,2ha đất dân cư và 15 ha khu du lịch sinh thái; giai đoạn 2 là 45,7 ha; giai đoạn 3 là 20,1 ha. Mật độ xây dựng 40%, 60% còn lại là hồ sinh thái, công viên cây xanh và các công trình phục vụ cư dân.
    Giai đoạn 1 của dự án có vốn đầu tư là 47 triệu USD, được chia làm 4 phân khu là nhà phố thương mại Lộc Phát được thiết kế những dãy phố liên kế, biệt thự song lập,…Phố thương mại Hưng Phát gồm các dãy phố vừa dành cho kinh doanh vừa dành cho nhà ở. Khu du lịch sinh thái An Tây hồ với quy mô 15ha được thiết kế theo ý tưởng tái tạo lại các làng quê Việt Nam với các trò chơi dân gian,…
    Nhà phố thương mại Long Phát nằm ở trung tâm khu đô thị gồm những dãy phố thương mại liên kế, biệt thự đơn lập, song lập nằm ven hồ xen lẫn khu công viên. Đặc biệt tại phân khu này có trung tâm thương mại An Phú Sinh kết hợp là nơi mua sắm, spa, phòng tập gym, nhà hàng, khách sạn,…
    Sở hữu không gian sống xanh chất lượng, hạ tầng tiện ích độc đáo ngày càng đồng bộ cùng phương thức thanh toán vượt trội riêng có, khu đô thị sinh thái Cát Tường Phú Sinh chắc chắn sẽ trở thành tâm điểm nóng sốt trên thị trường bất động sản Tây Bắc trong thời gian sắp tới, bất chấp mọi điều kiện thời tiết.
    Chỉ sau 1 năm khởi công xây dựng, khu đô thị sinh thái Cát Tường Phú Sinh đã trở thành một hình mẫu nổi bật với quy hoạch và phát triển hiện đại hài hòa với thiên nhiên. Nổi bật với hệ thống công viên lớn nhỏ phân bố rải đều khắp khu đô thị, hồ điều hòa An Tây Hồ rộng 7ha, kênh sinh thái Sông Trăng dài 1,7km, các con đường nội khu đều rợp bóng những tán cây xanh rì đem đến bầu không khí trong lành dịu mát quanh năm.
     
  2. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Member

    taxi tải thành hưng Sáng nay, trong lúc cao hứng, tôi đăng lên trang cá nhân bức ảnh con gái tôi đang chạy nhảy chơi đùa ở một góc xa tít trong bức ảnh, kèm vài dòng vui vẻ. Một người bạn của tôi vào bình luận đầy đồng cảm: “Làm mẹ, thì luôn có thể hy sinh mọi thứ vì con nhỉ?”. Tôi cười, không trả lời. Có lẽ bạn không biết, suốt những ngày dài trong hành trình làm mẹ của mình, tôi có thể cho con nhiều điều, rất nhiều điều, nhưng không bao giờ có cụm từ “hy sinh”.

    Trong thơ ca, sách truyện, phim ảnh, dường như luôn luôn vẽ nên hình ảnh người mẹ vĩ đại phải là người hy sinh cho con cái. Người ta ca ngợi điều đó như thể nó là một biểu hiện tuyệt đẹp của người mẹ mẫu mực, biết đặt con cái lên trên bản thân mình. Mức độ phủ sóng của hình tượng ấy thật lớn, đến nỗi ai ai cũng ngỡ rằng, và chắc chắn rằng một khi có con, mọi nhu cầu của bản thân bạn sẽ tan biến, chỉ còn lại nhu cầu của đứa con. Khi ấy, bạn không còn là một người phụ nữ đơn thuần, một người phụ nữ với đam mê và những niềm vui của riêng mình, mà chỉ là một người mẹ, một người mẹ luôn phải hy sinh.

    Nhưng liệu đã có ai tự hỏi, liệu những đứa con của những người mẹ luôn hy sinh ấy, chúng có thực sự hạnh phúc? Chúng ta ngỡ rằng mình hy sinh cho con, sống một cuộc sống mà bản thân mình chỉ là cái bóng mờ nhạt, và con cái mới là trung tâm của vũ trụ, để chúng có thể hạnh phúc. Nhưng sự thực có phải như vậy?

    Một người mẹ tốt không phải cứ hy sinh cho con cái. Ảnh: I.T
    Một người mẹ tốt không phải cứ hy sinh cho con cái. Ảnh: I.T
    Từ trước khi được làm mẹ, tôi đã gặp chẳng ít những người mẹ đau khổ, luôn tự hỏi một câu: Tại sao mình đã hy sinh cho con tất cả, mà vẫn chẳng thể có được đứa con như mình mong muốn? Đứa con ấy có thể đã hỗn hào với mẹ, có thể đã cưới người vợ không hợp ý mẹ, đã lựa chọn một nghề nghiệp mà người mẹ kịch liệt phản đối, đã lựa chọn một cách sống mà người mẹ luôn luôn ngăn cản. Dù người mẹ từng hy sinh bao nhiêu, đến cuối cùng, cô vẫn chẳng thể “nặn” cho con một cuộc sống do cô từng vẽ ra, “nặn” ra những đứa con như cô từng tưởng tượng.

    Một khi đã hy sinh, tức là đã bắt đầu áp đặt và kỳ vọng. Dù ta nói rằng ta hy sinh cho con cái vô điều kiện, nhưng trong thâm tâm, ta luôn mong sự hy sinh đó được đền đáp. Những người mẹ làm việc cật lực để có tiền cho con học trường tốt nhất, mời thầy giỏi nhất, cô kỳ vọng đứa con sẽ học hành giỏi giang. Người mẹ hy sinh công việc, từ bỏ việc gặp gỡ bạn bè, chăm sóc bản thân để chăm sóc con cái, cô kỳ vọng đứa con sẽ luôn nghe theo lời mình. Người mẹ nhẫn nhịn ở lại trong cuộc hôn nhân không hạnh phúc, cô kỳ vọng đứa con sẽ lớn lên hạnh phúc và biết ơn mẹ vì đã giữ cho chúng một gia đình trọn vẹn…

    Khi đứa trẻ chẳng đạt được thành tích như mong muốn, khi chúng muốn lựa chọn một cách sống khác với những gì mẹ vạch ra, khi chúng muốn một gia đình thành thực với nhau hơn là thứ êm ấm giả tạo, sự kỳ vọng của những người mẹ sụp đổ. Cô thất vọng vì sự hy sinh mình bỏ ra bấy lâu nay cuối cùng thành vô nghĩa. Người mẹ không hạnh phúc, những đứa trẻ không hạnh phúc. Tại sao?

    Cách tốt nhất để nuôi dưỡng một đứa trẻ hạnh phúc chính là cho chúng một người mẹ hạnh phúc. Mà để hạnh phúc, người mẹ phải biết sống cho bản thân mình, ngay cả khi đã là một người mẹ. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Có bầu, sinh con, rồi cho con bú, những người phụ nữ hy sinh vóc dáng thon thả, cố sức ăn với ý nghĩ “vì con”. Con dần lớn lên, họ hy sinh thời gian thoa chút kem dưỡng, tập vài động tác yoga, bớt bộ váy đẹp, gặp gỡ bạn bè để cả cuộc sống xoay quanh vũ trụ mới là con. Nhưng thực ra, bạn đâu cần phải ăn hết mọi thứ thì con mới khỏe, bạn đâu cần phải ôm con cả ngày thì con mới vui, trẻ con cũng chẳng cần quá nhiều quần áo đẹp, cần đồ chơi đắt tiền… Cái bạn nên làm, chính là cân bằng vừa đủ, để cán cân giữa làm mẹ và làm chính bạn không ngả hết về một phía.

    Trẻ con không phân biệt được chiếc áo đắt tiền chúng mặc trên người có gì khác với chiếc áo ít tiền hơn, cũng chẳng thể giỏi giang hơn chỉ vì được học trường có học phí cao ngất ngưởng, nhưng chúng lại phân biệt rất rõ một người mẹ vui vẻ và một người mẹ cáu kỉnh, u sầu. Khi một người mẹ không nặng nề hy sinh, cô ấy vẫn có thể sắp xếp để sống cuộc sống của mình, vẫn có thể tự gây dựng những niềm vui nho nhỏ để tái tạo năng lượng cho một ngày mệt nhoài cùng con.

    Người mẹ vẫn được sống cuộc sống của mình, nên cô chẳng có lý do gì để bắt đứa con không được sống cuộc sống của nó. Nguồn năng lượng tích cực từ người mẹ sẽ dễ dàng truyền sang cho con, để chúng mỗi ngày được thức dậy trong sự vui vẻ của người mẹ, lớn lên bằng sự thanh thản không bị đè nặng bởi hai chữ “hy sinh”.

    Chẳng khó khăn, sai trái gì khi bạn đánh cắp một chút thời gian của con để tô diện thêm cho mình. Ảnh:I.T
    Chẳng khó khăn, sai trái gì khi bạn đánh cắp một chút thời gian của con để tô diện thêm cho mình. Ảnh:I.T
    Chẳng phải cứ hy sinh, bạn mới có thể làm mẹ. Không hy sinh, không có nghĩa là bạn bỏ bê con cái, không phải ích kỷ hay vô trách nhiệm. Chỉ cần dừng lại hít thở sâu một chút, suy nghĩ một chút, bạn sẽ nhận ra có những giây phút trong những giờ làm mẹ bận rộn, bạn có thể được sống cho riêng mình.

    Những đứa con hoàn toàn có thể tự chơi một mình trong khi mẹ chúng thảnh thơi ngồi uống cà phê hay tập vài động tác yoga để giữ vòng eo thon. Chúng có thể chơi cùng bố, vui vẻ vẫy tay tạm biệt khi mẹ có hẹn với bạn bè. Chúng có thể tự thu dọn bát đĩa để mẹ có thể yên tâm làm nốt việc, hay thi thoảng vui vẻ bằng lòng với chiếc pizza khi mẹ lên cơn “lười” chẳng thiết vào bếp. Chúng cũng chẳng cần được sửa soạn quá nhiều khi ra ngoài, để dành thời gian cho mẹ diện một chiếc váy đẹp, tô thêm một chút son. Hãy cứ bớt chút thời gian cho con để dành cho bản thân mình, tin tôi đi, sự vui vẻ hạnh phúc của bạn sẽ chỉ khiến những đứa trẻ thêm hào hứng.

    Hy sinh, điều đó thực sự không nên dùng trong bất kỳ mối quan hệ nào. Trẻ con cần được nuôi dưỡng trong sự nhẹ nhõm. Bằng việc chính bạn hạnh phúc, bạn sẽ truyền cho con mình nguồn năng lượng tích cực, để chúng biết cách tự tạo một cuộc sống vui vẻ và học được cách yêu bản thân mình. Đừng chỉ cho con tiền bạc dư giả, cho con bữa ăn ngon, cho con quần áo đắt tiền, đồ chơi xa xỉ… hãy cho con sự vui vẻ và hạnh phúc của bạn khi làm mẹ. Đó mới là điều đáng giá nhất mà bạn nên dành cho chúng mỗi ngày.
     
  3. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Member

    taxi tải thành hưng Tôi và cô ấy quen nhau năm 2011. Đến 2016 tôi đi nghĩa vụ quân sự, đi được hơn một tháng cô ấy đã bỏ tôi theo người khác. Trong lúc quen người kia, cô ấy vẫn lén tạo nick mới để âm thầm nhắn tin với tôi, một phần hỏi thăm tôi, một phần trách tôi không bằng người cô ấy đang quen và khoe nhiều thứ lắm.

    Đến 2018 tôi xuất ngũ, cô ấy hẹn đi chơi và lúc đó tôi biết hai người họ chia tay rồi. Cô ấy muốn quen lại, nói giờ thương tôi nhiều lắm, bên người kia cô ấy không có cảm giác gì. Giờ tôi phải làm sao? Tôi như đứng ở giữa và rất phân vân. Còn vấn đề nữa là tuy chúng tôi đã quen nhau lâu như vậy nhưng cô ấy luôn từ chối quan hệ với lý do để khi cưới nhau đã. Tôi nên tiếp tục hay dừng lại? http://chuyennhathanhhunghanoi.com
     
  4. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Member

    taxi tải thành hưng Tôi 34 tuổi, ly hôn 2 năm và có con trai 5 tuổi. Chúng tôi ly hôn trong êm thấm, không có kịch tính gì, chỉ là có lúc vợ chồng đều say nắng người khác và nhận ra khá vô vị khi tiếp tục đóng kịch với nhau, vì thế trải qua những cuộc nói chuyện thẳng thắn chúng tôi đã chia tay. Không biết người anh yêu có tốt hơn tôi không, còn người tôi yêu thì điều kiện không hơn anh, chỉ là một tính cách khác. Đó là tình cảm "mưa dầm thấm lâu" khi làm việc tiếp xúc nhiều và cùng nhau vượt qua những khó khăn trong công việc. Tôi lúc đó vẫn có cảm xúc với chồng nhưng khi đến công ty lại có cảm xúc với người ấy, chồng cũng cảm thấy tương tự với người kia. Nếu tôi và anh chỉ là tình nhân của hai người mới thì không sao, nhưng để thành vợ chồng với họ thì đây là cảm giác bẽ bàng cho cả hai.

    Chúng tôi chưa ai lập gia đình mới. Sau thời gian tôi quen người ấy thấy không hợp nên cũng chia tay. Thời gian này tôi gặp hai người khác một người 32 tuổi đã ly hôn và có 2 con đang sống với mẹ chúng; còn một người 42 tuổi, chưa có gia đình. Cả 2 người đều có công việc tốt, tính cách đàng hoàng. Tôi thích anh 42 tuổi hơn vì anh còn độc thân, không vướng bận con cái, có điều anh muốn kết hôn và sinh con nhưng tôi không còn muốn những điều này nữa. Anh rất thương con tôi, khi nào đến anh cũng chơi đùa với nó rất lâu, tôi biết mình không thể yêu anh mà không sinh con với anh được. Người 34 tuổi thì cùng ý tưởng với tôi là không cần kết hôn và sinh thêm con, nhưng anh nặng gánh gia đình vì vốn là trụ cột kinh tế, nghĩa là về mặt tình cảm anh còn ràng buộc nhiều thứ. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Lúc này chồng cũ liên lạc và đề nghị hàn gắn. Tôi không ghét anh nhưng tình cảm với anh mong manh, sợ về với anh nhưng vẫn dao động với 2 người hiện tại. Sao tôi không thể chia tay ai một cách kịch tính để có thể ghét bỏ nhau, giải quyết một hướng đi dứt điểm? Tôi giận chính mình vì cứ tạo ra nhiều vướng víu về tình cảm, nó khiến tôi mệt mỏi, suy nghĩ nhiều, yêu rồi không yêu rồi lại yêu. Giờ tôi phải làm sao đây các bạn?
     
  5. thanhhunghn81

    thanhhunghn81 Member

    taxi tải thành hưng Tôi 34 tuổi, ly hôn 2 năm và có con trai 5 tuổi. Chúng tôi ly hôn trong êm thấm, không có kịch tính gì, chỉ là có lúc vợ chồng đều say nắng người khác và nhận ra khá vô vị khi tiếp tục đóng kịch với nhau, vì thế trải qua những cuộc nói chuyện thẳng thắn chúng tôi đã chia tay. Không biết người anh yêu có tốt hơn tôi không, còn người tôi yêu thì điều kiện không hơn anh, chỉ là một tính cách khác. Đó là tình cảm "mưa dầm thấm lâu" khi làm việc tiếp xúc nhiều và cùng nhau vượt qua những khó khăn trong công việc. Tôi lúc đó vẫn có cảm xúc với chồng nhưng khi đến công ty lại có cảm xúc với người ấy, chồng cũng cảm thấy tương tự với người kia. Nếu tôi và anh chỉ là tình nhân của hai người mới thì không sao, nhưng để thành vợ chồng với họ thì đây là cảm giác bẽ bàng cho cả hai.

    Chúng tôi chưa ai lập gia đình mới. Sau thời gian tôi quen người ấy thấy không hợp nên cũng chia tay. Thời gian này tôi gặp hai người khác một người 32 tuổi đã ly hôn và có 2 con đang sống với mẹ chúng; còn một người 42 tuổi, chưa có gia đình. Cả 2 người đều có công việc tốt, tính cách đàng hoàng. Tôi thích anh 42 tuổi hơn vì anh còn độc thân, không vướng bận con cái, có điều anh muốn kết hôn và sinh con nhưng tôi không còn muốn những điều này nữa. Anh rất thương con tôi, khi nào đến anh cũng chơi đùa với nó rất lâu, tôi biết mình không thể yêu anh mà không sinh con với anh được. Người 34 tuổi thì cùng ý tưởng với tôi là không cần kết hôn và sinh thêm con, nhưng anh nặng gánh gia đình vì vốn là trụ cột kinh tế, nghĩa là về mặt tình cảm anh còn ràng buộc nhiều thứ. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Lúc này chồng cũ liên lạc và đề nghị hàn gắn. Tôi không ghét anh nhưng tình cảm với anh mong manh, sợ về với anh nhưng vẫn dao động với 2 người hiện tại. Sao tôi không thể chia tay ai một cách kịch tính để có thể ghét bỏ nhau, giải quyết một hướng đi dứt điểm? Tôi giận chính mình vì cứ tạo ra nhiều vướng víu về tình cảm, nó khiến tôi mệt mỏi, suy nghĩ nhiều, yêu rồi không yêu rồi lại yêu. Giờ tôi phải làm sao đây các bạn?
     

Bình luận trên Facebook

Chia sẻ trang này